11/13/2019

Ngày con đi…

Ngày con đi, là lúc 2 giờ sáng
Chuyến bay đêm Chân con bước vội vàng
Bên cửa sổ sao nghe lạnh buồng khoang
Năm tiếng nữa, là con sang tới Nhật.

Ngày đầu tiên , thật sự Con rất lạnh
Nghĩ về quê Con đã thấy Chạnh lòng
Chẳng biết mẹ giờ này có khoẻ không
Thấy gió đông chắc lưng Mẹ đau lắm.

Đồ mang nhiều , nên chẳng cần mua sắm
Mấy ngày đầu cứ ăn tạm, mì thôi
Đồ ăn bên này, đắt lắm mẹ ơi
Mấy chục nghìn một mớ rau muống luộc.

Chẳng dám mua, dù chỉ là chai nước
Vì tính ra cũng đã mấy chục ngàn
Tiền không có sao con dám tiêu hoang
Mấy tuần đầu, toàn thịt gà với trứng.

Trường ở xa, đi học sao thấy cực
Sáng đạp xe hết mấy chục phút liền
Đi tầu điện thì con chẳng có tiền
Thôi cũng đành, cố gắng thêm một chút.

Ở cùng phòng với mấy anh cũng tốt
Người Hải dương, Phú Thọ, rồi Nghệ An…
Đến mấy tháng cũng chả có việc làm
Phỏng vấn nhiều, nhưng chẳng đâu nó nhận.

Mấy tháng đầu ,sao thật là lận đận
Sáu tháng sau con mới có việc làm
Việc thì nặng cũng chẳng phải là nhàn
Nhưng dù sao ,có cũng là rất tốt.

Hàng ngày con, vẫn chuyên cần đến lớp.
Nhưng làm đêm buồn ngủ lắm Mẹ ơi
Sáu tháng nữa là con tốt nghiêp rồi
Lo “Senmon” , rồi còn lo học phí.

Biết bao nhiêu chuyện mà con phải nghĩ
Con hiểu rằng cuộc sống thật gian nan
Để thành công , phải đánh đổi vô vàn
Nhưng trước hết phải ,thành “nhân” trước đã.

Giờ mới biết kiếm tiền sao vất vả
Mà ngày xưa con chỉ biết phá thôi
Luôn cãi mẹ, đôi lúc chẳng nghe lời
Giờ nghĩ lại, biết mình sai nhiều lắm.

Ngày con về , chắc vẫn còn xa lắm
Xuân năm này, hay có lẽ năm sau
Nhưng con hứa không để Mẹ đợi lâu
Con sẽ về, Mẹ đợi con Mẹ nhé.

Nguồn: Sưu tầm

Copy Protected by Chetan's WP-Copyprotect.